năm giờ chiều, cóp nhặt.
trái tim anh liệu còn có thể mở rỉ sét nhiều chiều im ỉm đóng giữ cho kẻ thất lạc vụng về, anh gia cố chiếc then cửa nhức nhối, ngày ánh dương ngập tràn le lói những giọt nắng dắt nhau rơi trên khe cửa và bậc thềm rơi trên mi mắt và những mảnh vỡ thả mình nặng trĩu, những sóng rung gần hồ, trời trở lạnh gần như em trở lại em ôm bờ vai tôi, thoáng chốc hấp háy, nhòe đôi môi vô tri mưa nặng hạt, từng giọt mặt hồ rung động tôi chạm đáy bong bóng thở chiếc lá rỗng rơi lim dim thân xác nằm lại ngắm ánh dương vẹn toàn trong làn nước ánh đèn trong trẻo chiếu bụi trần khuôn mặt bừng tỉnh gã hành khất mải mê những mảnh vấn vương quẳng đi giờ nhặt lại chắp vá những bức toan tính. 28.12.22 (hai câu đầu lấy cảm hứng từ lời thoại của Kevin và Bird Lady trong Home Alone 2)