Posts

Showing posts from December, 2020

tặng bố mẹ tôi.

con là mặt trời bé bỏng trong tay mẹ con là mặt trời nằm lẫy trên lưng cha con là mặt trời ngắm nhìn trời sao đêm con là mặt trời giữa tình thương bố mẹ con là mặt trời mẹ, đám mây ôm con ngủ con là mặt trời bố, dãy núi con trên lưng con là mặt trời mẹ, cơn mưa hè dịu mát con là mặt trời bố, cây cột kim chỉ nam con là mặt trời trong vũ trụ bao la. 30.12.2020

[một gã trong bar] a, đôi giày đây rồi.

đấy là điều tôi nghĩ nhiều khi quyết định ăn mặc gì khi đi làm.  "hãy ăn mặc trang phục bạn muốn khách hàng của bạn ăn vận." - ừ, tôi vẫn nghĩ vậy. với barista thì đó là chiếc tạp dề, với bartender là bộ đồ tôi mặc. sơ mi trắng và quần tối màu, cà vạt cùng tôi và chiếc suspender/một chiếc vest gile, cứ thế mà làm. trang phục ảnh hưởng nhiều đến cách tôi ứng xử, hồi trước tôi thích ăn vận hip hop lắm, nhưng ngẫm lại thấy trẻ quá nên lại thôi, từ ngày bước vào quầy bar rượu, tôi ăn mặc trầm tính và đơn giản hơn. bộ trang phục nhắc nhở tôi rằng nên ứng xử như nào, phong thái ra sao, và quan trọng nhất, tôi là ai. cực đoan trong phong cách làm việc là cách tôi giữ cho mình (tự nhận rằng) sự chuyên nghiệp. tôi không thích cảm giác khách hàng nhìn tôi mỗi lần là một sự đổi mới, quầy bar là nơi dành cho khách hàng, nên tốt nhất tôi nên ổn định, để họ có thể thoải mái và chia sẻ và tin tưởng. triệt tiêu sự nổi bật của ngoại hình, phục vụ những nguyên tắc tôi tự đặt ra (rót loại rượu ...

[một gã trong bar] sẽ có một ngày như vậy.

tin tôi, sẽ có một ngày như vậy. cậu không cần phải có một niềm đam mê hay cảm xúc mãnh liệt để bắt đầu làm công việc cậu đang theo đuổi. cứ làm nó hằng ngày, tập luyện thường xuyên, và khi ngày đó đến, khi khoảnh khắc đó kì diệu xảy ra, trước khi cậu kịp ý thức được điều gì đang diễn ra, cậu đã yêu công việc này mất rồi. 07.08.2020

[một gã trong bar] không đề 2.

ngày nọ nghe lời bạn, tôi ghé một quán-cà-phê-tôi-không-có-ấn-tượng-ban-đầu-tốt-lắm, và không bất ngờ lắm, tôi thích quán đó sau một, hai lần ngồi. điều khiến tôi quay lại một chốn thực chất không vì không gian, nó là con người. "điều khiến tôi thích uống espresso ở Blackbird, là vì đó là trải nghiệm. có thể hôm nay nó chưa tốt, nhưng nó là một phần của quá trình trải nghiệm, và tôi lại mong chờ vào một ly espresso ngày mai." tôi những biết chẳng có gì là hoàn hảo, nhưng đằng sau những điều chưa hoàn hảo đó, là mật ngọt của sự cầu tiến. hôm đấy tôi gọi espresso double, nhìn bạn barista làm, tôi biết vị cốc cà phê tôi uống ra sao. cà phê khá nhiều, nén bánh bị căng, cà phê lấy tỉ lệ ít, thời gian lâu. cà phê thành phẩm không khác nhận định của tôi: ổn, mặn do chiết xuất chưa hết, đắng khét do bánh bị nén chặt và thời gian chảy quá lâu. tôi nhâm nhi và tận hưởng "cốc cà phê trong đánh giá định kiến trong đầu". lúc đấy, anh chủ quán đứng dậy, làm một cốc double espress...

[một gã trong bar] không đề.

gần đây, tôi không còn đi làm ở quán nhiều, tôi bắt đầu đi học những thứ mới. cơn đại dịch này khiến tôi phải bỏ dở những thói quen cũ, nhưng nó cũng là cơ hội để tôi thử và học nhiều cái mới. tôi đi học bartender.  thú thực, tôi bước vào quầy bar với một tâm thế của một gã tự tin với kiến thức và cảm vị của mình. cà phê và rượu, với tôi là công cụ để truyền đạt câu trả lời tới lời nguyện thành của khách hàng. tôi nắm kiến thức mới nhanh, học nhanh (hay ít nhất là anh bartender trưởng bảo vậy).  bộ não của tôi là thứ khó ưa, nó vững vàng và bảo thủ với những năm tháng chinh chiến cũ, nó dựng lên một bức tường khiến tôi trở nên cao ngạo. pha đồ cho khách hàng trong tâm thế mình không thể sai, tôi đã làm vậy. "Ly này không đáng được phục vụ khách hàng" - anh bartender trưởng đã bảo vậy khi thấy tôi khuấy Boulevardier (một loại cocktail kinh điển) - "em khuấy thừa 2s và chưa đủ nhanh, anh có thể khuấy 15s được 60 lần thì em mới khuấy được 45 lần". Mỗi vòng khuấy đá tan...

[một gã trong bar] chuyện góc nhìn.

cuộc đời dạy tôi nhiều, kể cả dạy hư. sau một thời gian làm trong ngành, tôi học được nhiều thứ, làm nhiều thứ, và tôi dần kiếm được công nhận cá nhân, sự nhìn nhận như một nhân vật trong bar. một đàn anh - một nhân viên barista quen thuộc, một nhân vật đáng tin cậy, một nhân vật không được phép làm sai (góc nhìn từ nhiều phía). mỗi đồ uống tôi làm, tôi đều cố gắng "đánh thức" nó, tôi yêu và tự tin vào đồ uống đó. tôi làm với một tâm thế tin rằng đồ uống đó là "đủ theo tiêu chuẩn", đồ uống đó có thể hài lòng khách hàng, và thường là vậy, khách hàng thường thích thú đồ uống tôi pha, hoặc nếu không thích cũng là vì sở thích cá nhân không hợp, chúng tôi trò chuyện vui vẻ và hôm sau tôi cố gắng làm một đồ uống hợp với vị khách đó hơn. cho đến một ngày, tôi làm sai một đồ uống quen thuộc cho một vị khách "dễ tính". đó là một thử thách thực sự, đơn đồ liên tiếp đến, đàn em nhìn vào đồ uống của tôi chờ mang ra phục vụ cho khách, khách hàng đợi những ly cà phê của...

[một gã trong bar] chuyện chủ nhật, kế thứ bảy.

chuyện về những thứ đã cũ. "Khách ở đâu với các em, trong quầy bar hay sau lưng các em? nếu sau lưng thì sao các em lại hướng vào quầy bar?" những lời nhắc nhẹ nhàng nhưng dứt khoát của chị barista the Workshop vang lên khi tôi đang lạch cạch gõ máy tính, ngồi đối diện cô bạn thân. cô đang ngồi làm phụ đề cho một đoạn video ngắn và hỏi tôi những từ tiếng anh khó dịch. cũng vì thế mà tôi phải suy nghĩ rất nhiều để có thể giúp cô dịch tiếng việt với nét nghĩa tự nhiên và hài hòa nhất.  khi tôi đang bận nhảy quanh các chuyến tàu suy nghĩ trong đầu, lời nhắc nhở của chị barista trong quầy đã kéo tôi đến chuyến tàu chạy thẳng về TCH Hai Bà Trưng 2015. "Đừng nhìn vào quầy bar nữa Quang, bao quát khu vực bên ngoài đi, công việc của em là ở đó. chị biết em muốn làm bar, nhưng khi em làm bàn thì làm hết trách nhiệm của mình, đừng để phân tâm. như vậy là thiếu chuyên nghiệp." những mảnh ghép kí ức va chạm vào nhau tạo nên những dòng suy nghĩ đứt quãng, trôi nhẹ nhàng trong tâ...

[một gã trong bar] trò chuyện thứ 7, chuyện nhỏ.

- tại sao anh không làm thế với khách hàng khác? - có những khách hàng sẽ được ưu ái hơn các khách hàng khác. - thế bạn này có gì khác ạ? - bạn ấy trân trọng những chuyện nhỏ anh làm cho cốc cà phê của bạn ấy. bạn ấy không rõ anh làm gì, nhưng bạn ấy nhận ra sự khác biệt. chờ chút anh sẽ chỉ cho, anh làm đồ đã. ... - hôm nay em thấy bạc xỉu uống sao? - ngon anh ạ, cà phê thơm lắm, anh làm gì đấy? - anh làm cà phê ngon thôi, chuyện nhỏ ý mà. ... - đây nhé anh sẽ giải thích, anh không khuấy cà phê với sữa, mà rót nhẹ lên trên lớp đá, cà phê sẽ không bị hòa tan luôn, cốc bạc xỉu thơm vị cà phê hơn. ấn tượng ban đầu quyết định phần nhiều đến trải nghiệm đồ uống của khách hàng, một cốc bạc xỉu với lớp cà phê đen nhánh bên trên và thơm mùi cà phê, thì chắc chắn họ sẽ thấy đậm đà và ngon. -... - tất nhiên, anh không làm sai so với quán, chỉ là anh nâng chuẩn đồ uống của anh cao hơn thôi, để tạo ra những giá trị của riêng anh, thế nên anh không đùa mà, làm đồ uống ngon chỉ là chuyện-nhỏ thôi. ...

Đừng đợi em.

đừng đợi em anh à, đừng đợi em nữa em là vậy, dẫu có đợi thêm. đừng chờ, dù nắng hay mưa dù xưa hay mới, dù ngày hay đêm. 10.12.2020

bài thơ chưa có tên số 1.

tôi nhớ em, nỗi nhớ tựa xa lắm, đông lạnh về bên nhành hoa trắng,  tôi cuộn tròn, thu mình nhớ thời xuân, qua chiếc cửa sổ lớn bên hè. hồi bé, ngày đông không hiu hắt, bông hoa chưa nở đã vội thu mình, ước mơ căng mọng trong nắng hạ, chiếc cửa sổ ngắm thế giới trong veo. 16.12.2020

[một gã trong bar] chuyện thứ sáu, không mở không kết.

* trong ngoặc là suy nghĩ, sau dấu gạch ngang là hội thoại. - morning doctor. - haha, why doctor? - "last time you called sir/server, or you mean Dr. philosophy" - because I need you to mend me. I'm broken. "oh I see, i know what's wrong with you, poor guy. alcohol is needed, then."  - so a special mocha for you, yeah. i just came up with a new drink, with my recipe, of course. - "not so new, haha". - a special mocha, that sounds great. anything recommended by you is nice, doctor. - ... - Here's your special mocha, an extra-order-nary drink for you. I just pour something in the cup, and i know you gonna love it. - ... - The drink is great, this is what exactly I expected. thank you doctor. - i know you gonna like it and i know it's good. enjoy your drink. comeback again tomorrow for another treatment, i will make a new drink for you, depends on your mood./. trên là một câu chuyện của tôi với một anh khách hàng quen người nước ngoài nên nhữn...

[một gã trong bar] chuyện thứ năm, niềm tin.

phần cuối, tin vào bản thân mình. tôi đã từng coi bản thân mình thật bình thường, cũng làm việc như bao kẻ khác thôi, tôi chỉ làm tốt việc của tôi, còn mọi người sẽ (tự) ổn thôi. từ hồi làm ở Blackbird - một concept quầy bar mở, tôi bắt đầu thêm một tính chất vào cái nghề tôi theo đuổi - tính biểu diễn. làm đồ ngon là không đủ, làm cốc cà phê ngon mắt trong cả quá trình làm đồ, với tôi, là một tầm cao mới của việc cung cấp trải nghiệm thưởng thức đồ uống của khách hàng. và để làm được điều đó, tôi phải tin vào bản thân mình, biết mình đang làm gì. điều đó cũng là điều tôi cố gắng truyền tải cho những người xung quanh, từ khách hàng đến đồng nghiệp, đặc biệt là những đứa em ở quán. tôi có hai đứa em tại quán, tôi thực sự không quá nhớ tại sao hai đứa lại tôn trọng tôi hay được truyền cảm hứng bởi tôi. hai đứa khác nhau vô cùng, nhưng lại là những người bạn tuyệt vời của nhau. đứa thì vô cùng thiếu tự tin, nhưng luôn cố gắng hết sức mình để trở nên tốt hơn, dù tôi luôn khắt khe và nghiêm...

[một gã trong bar] chuyện thứ tư, niềm tin.

phần thứ hai, tin vào đồng đội mình. “Khách hàng không quan tâm đến cảm xúc cá nhân của mày đâu, nhất là khách hàng phổ thông. Mày mới chia tay? Không ai quan tâm. Mày đang khó chịu trong người? Không ai quan tâm. Gia đình mày có chuyện? Không ai quan tâm nốt. Khi mày cung cấp dịch vụ cho người khác, mày phải cho họ thấy sự tự tin và chuyên nghiệp của mình, keep it cool, man, hoặc ít nhất khi mày còn làm việc với tao. Nén lại trong lòng, đi uống bia, tao sẽ nghe hết chuyện của mày, còn khi đang đi làm thì hãy keep it cool.”  – Gã sếp cũ của tôi từng nói tôi như vậy, gã là một người sếp tuyệt vời, một gã sếp nghiêm khắc nhưng cũng thú vị nhất mà tôi biết. Quản lý cảm xúc cá nhân là một trong những yếu tố quan trọng tạo nên sự ổn định và bền bỉ của hiệu năng làm việc. Tôi từng suýt bị cho nghỉ sau khi nhận cảnh báo “second strike” từ gã. Một gã gàn, giỏi mà gàn. Gã dạy tôi cách trở thành một mắt xích lành mạnh cho một bộ máy vận hành trơn tru (dù đến giờ nhiều lúc tôi cũng không lành...

[một gã trong bar] chuyện thứ ba, niềm tin.

phần thứ nhất, tin vào khả năng của người khác. chuyến đi Sài Gòn vừa rồi của tôi gợi nhớ nhiều điều về những ngày tôi mới đầu bước vào ngành dịch vụ. sau ba năm làm thêm cho quán cà phê gia đình, tôi bước vào một chuỗi thương hiệu ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, một bước nhảy lớn với tôi. 2015, tôi được nhận vào làm, trainee 3 buổi liên tiếp. chị trainer giới thiệu một chút về bản thân, hỏi tôi vài câu, rồi phát cho tôi đồng phục và tạp dề. mặc oách phết, tôi đã nghĩ vậy. tôi bắt đầu với một tối thứ 7 đông khách, chỉ với ba nguyên tắc và bảy - tám quy định, tôi chật vật trong năm tiếng làm liên tiếp. chị để tôi tự làm nhiều, và chỉ ra tay khi tôi cầu cứu (tất nhiên là tôi không cầu cứu rồi). Sai nhiều, được sửa nhiều (riêng ngày đầu tiên, tôi đưa đồ nhầm cho hai khách, bỏ quên một khách 15', quên mở cửa cho hai khách khác), chân tay rã rời, tôi cảm thấy mình đuổi thật sự, tôi cảm thấy bản thân còn thua kém quá nhiều.  hết ba tối thử việc, tôi được nghỉ một hai hôm trước khi có thôn...

[một gã trong bar] chuyện thứ hai.

Với một barista, hoặc ít nhất với tôi, việc đi làm ngày thứ 7 hoặc chủ nhật phấn khích vô cùng, cái cảm giác được gặp gỡ khách hàng, được trò chuyện, được làm việc, mọi thứ chạy nhuần nhuyễn như những chiếc bánh răng trong một bộ máy, và trong đó "team-work" là chất bôi trơn, giúp các bánh răng đẩy nhau lăn tròn. Chúng tôi không thể thiếu nhau, chúng tôi tin tưởng, tự hào vì nhau mà làm việc. Cứ làm thôi, ai làm tốt phần người đó, cứ thế mà tiến. Xong ca, đứa nào cũng mệt, nhưng vui, và nụ cười cứ nở, cái cảm giác tôi-đã-làm-tốt-công-việc-của-tôi là một trong những chất gây nghiện khiến tôi luôn muốn trở nên tốt hơn. Cái cách tôi tận hưởng cuối tuần như việc tôi nướng thịt vậy, phải quan sát, phải lật thịt đúng lúc, lật nhiều quá thì thịt dễ khô, lật ít quá thì thịt lại dễ cháy; lửa cứ đốt rát cả da, tinh thần căng thẳng nhưng mà sướng, cái sướng của việc cắn được miếng thịt mọng nước sẽ xóa nhòa mọi mệt mỏi. Và sau cuối tuần là gì? Là thứ hai. Thứ hai là một ngày bình thường...

random thoughts.

The feeling of a gentle kiss, a warm hug, a thorough caress runs through your body like a spring wind, makes you trembling, makes your mind go blank for a space of time. So gentle it is, such a pain it leaves on my soul, sorrows body when that wind leaves. I miss that feeling. I'm shining, yes I know, but can my light brightens your darkness, or it will make a incompatible fusion, I don't know. But I know, i'm happy being with you. 29.07.2017.

tết năm nay tới sớm.

Hồi còn bé, tôi chỉ nhớ duy nhất một lần tôi xem pháo hoa, kẹt giữa một con phố với những hàng người cao tắp, nhà và cây còn cao hơn vậy, pháo hoa vẫn 15 phút, mà tôi đắm chìm như chỉ 15 giây. Lấp lánh, nhẹ nhàng vỡ vụn thành từng mảnh nơi cao xa, tôi chẳng thể chạm tới. Vài năm gần đây, tôi hầu như không xem pháo hoa, chỉ đến Lăng để nghe tiếng pháo rồi đi chùa, chứ không thể nhìn thấy hoa. Những cảm xúc dành cho màn pháo hoa cứ mờ dần, tan vào khoảng không. Năm nay như một sự thay đổi, tôi xem tại Hồ Ngọc Khánh, pháo hoa được bắn lên tại một điểm cách tôi khoảng vài bước đi bộ. Hoa nở rực rỡ trên đầu tôi, những tia sáng loé lên, chớp nhoáng những tiếng trổ bông. Tôi đã cao hơn và hoa cũng xích lại, nhưng tay tôi nào đâu chạm được đến, sự bất lực vỡ oà cùng màn pháo sáng, mập mờ xoay tròn trong 15 phút dài đằng đẵng. 05.02.2019

[một gã trong bar] chuyện thứ nhất. chuyện nghề.

"Ủa, chú thấy bọn cháu phải uống thử, kiểm tra cà phê liên tục mỗi sáng như vậy, hạt cà phê không ổn định hả cháu?" Nghe chú khách quen hỏi ngây ngô vậy, tôi lắc đầu và cười trừ, tôi trả lời chú: "Chú ạ, cà phê ổn định hay không ổn định theo cháu chỉ giúp việc kiểm tra nhiều hay ít lần thôi, còn việc luôn theo dõi và thử nếm mỗi sáng hay mỗi lúc giao ca nó là trách nhiệm của người pha chế cà phê chú ạ. Bọn cháu phải biết mình đang mang cho khách một sản phẩm cà phê như thế nào, nó phải đạt mức tốt nhất có thể, hay ít nhất, cháu phải biết nó như nào." Một khoảng lặng nhẹ giữa cuộc trò chuyện của hai chú cháu, tôi nghĩ cái nghề làm barista này vừa giống mà vừa khác bao nghề trên cái quả đất này. Làm barista cũng có đạo đức và lương tâm nghề nghiệp như bao nghề khác, khách hàng tin tưởng chúng tôi, tin tưởng đón nhận những sản phẩm chúng tôi mang tới cho họ mà chẳng mảy may suy tính gì, nói khoác lác lên một chút thì chẳng phải họ đang đặt cả mạng sống cho chúng tôi đó...

cho một mùa giáng sinh

Image
Tôi luôn phủ nhận bầu không khí lễ tết, từ bao giờ tôi chẳng nhớ, chỉ nhớ là, mỗi khi đến tết, đến giáng sinh, đến bất kì dịp nghỉ nào, tôi cũng nhăn nhó, nhăn nhó vì tôi ghét nó, ghét cái dịp đông đúc ồn ào, ghét cái dịp mọi người dành thời gian cho nhau. Thì đi làm mà, tôi vẫn nghĩ vậy, đây là dịp với ngành dịch vụ, là một dịp để đi làm cày thuê, giờ đi chơi là giờ đi làm của mình. Tôi hay mỉa-mai-một-cách-không-cần-thiết với nhiều thứ, thói quen mà, chưa kịp nghĩ gì tốt, tôi cứ mỉa mai đã, thế đã hơn. Mỉa mai là cơ chế phòng vệ của tôi, hay nói cách khác, tôi hài hước và gu hài hước của tôi, để giúp tôi không phải nghĩ tốt, hay thú nhận rằng tôi thích một cái gì đó. Thích một cái gì phổ thông, nghe mà phát ớn, tôi phải thích một cái gì đó thật không giống bao người.  La...

những thứ cảm xúc lên xuống.

 Tôi thấy mệt mỏi với những chuyện đã qua,  những chuyện đã qua, chẳng muốn bàn. những dòng suy nghĩ chảy quanh, quanh quẩn đầu. tôi ngã vào những suy nghĩ về em những giây tôi ngừng nghĩ tôi chả thiết tự hỏi, những nỗi nhớ về em không ngừng nghỉ lặng thinh, tôi ngừng nghi tình cảm dành cho em tôi thích thứ cảm xúc này, nỗi buồn là một cơn nghiện, em là nguồn cơn của mọi chuyện. 13.12.2020