tôi có một trí nhớ rất tệ, tệ đến mức tôi cũng không hiểu tại sao. cho đến khi tôi nhận ra tôi hời hợt, tôi hời hợt đến phát sợ. tôi kiêu ngạo và có một cái tôi lớn, đến khi tôi chấp nhận nó. độ thương cảm của tôi gần như bằng không. tôi càng cố thương một ai đó, tôi càng giả tạo, tôi càng nghĩ về những thứ sẽ có lợi cho tôi. tôi không biết cách yêu em, vì tôi không yêu tôi. tôi không biết cách trân trọng em, dù tôi viết lại thật nhiều thứ về em, tôi không biết cách yêu, tôi không chấp nhận được điều không hoàn hảo, nên tôi không chấp nhận được tôi. tôi không thể thấu hiểu cho sự vô thường, bất hoàn hảo của bố mẹ tôi. tôi là một sản phẩm của sự định giá bằng cơ chế khen - chê, đúng - sai. tôi là một sinh vật "self-centred", và tôi đối xử thật tệ với mọi người. tôi muốn ôm lấy em mà không biết cách, tôi muốn nắm tay em mà không biết phải làm sao, khi nào tôi được ích kỉ, khi nào không? tôi sống với sự hời hợt trong sự bao bọc của gia đình. tôi có những điều tôi muốn dù không ...