Posts

Nhặt nhạnh

anh ngồi nhìn, nhặt quanh những vụn vỡ vỡ vụn          rải rác khắp                         sàn chú bồ câu                       đáp xuống rỉa những mảnh anh bỏ                                                                   sót giọt nắng lăn nhẹ rơi từng giọt phân m ản h trên chiếc gương anh chpắ vá ban chiều đôi mảnh mắt liếc nhìn, không gợn sóng thứ ánh sáng trói anh vô định "rồi hạnh phúc sẽ bỏ mày một mình như                 mày vẫn luôn là" 13.08.24

năm giờ chiều, cóp nhặt.

trái tim anh liệu còn có thể mở rỉ sét nhiều chiều im ỉm đóng giữ cho kẻ thất lạc vụng về, anh gia cố chiếc then cửa nhức nhối, ngày ánh dương ngập tràn le lói những giọt nắng dắt nhau rơi trên khe cửa và bậc thềm rơi trên mi mắt và những mảnh vỡ thả mình nặng trĩu, những sóng rung gần hồ, trời trở lạnh gần như em trở lại em ôm bờ vai tôi, thoáng chốc hấp háy, nhòe đôi môi vô tri mưa nặng hạt, từng giọt mặt hồ rung động tôi chạm đáy bong bóng thở chiếc lá rỗng rơi lim dim thân xác nằm lại ngắm ánh dương vẹn toàn trong làn nước   ánh đèn trong trẻo chiếu bụi trần khuôn mặt bừng tỉnh gã hành khất mải mê những mảnh vấn vương quẳng đi giờ nhặt lại chắp vá những bức toan tính. 28.12.22 (hai câu đầu lấy cảm hứng từ lời thoại của Kevin và Bird Lady trong Home Alone 2)

jinh nhật em

tôi gặp em một chiều quán cũ khi bầu trời chẳng còn chút sắc thu chẳng chút nghĩ suy hay toan tính đôi mắt giao nhau thoáng chân tình. tôi nhìn em, nhẹ nhàng và thủng thỉnh em nhìn tôi, chắc thoáng chút rung rinh tôi với em, những câu đùa ngớ ngẩn em cười, đôi mắt thẫn thờ trên tôi một cái ôm thay cho ngàn câu chuyện em tựa đầu, ngực tôi kêu khe khẽ trong một chốc tôi thấy được chở che bao bọc lấy tôi, một em bé. trong một giây, tôi thấy tôi trôi mất trôi khỏi vòng tay em đang e ấp trôi xa, trôi dạt khỏi quả đất điều gì giữa tôi và em đang che lấp? một thoáng tôi thấy, em run khe khẽ hay chăng đó là điều tôi muốn thấy muốn biết, với em, tôi quan trọng dù biết, tình cảm với tôi đừng trông mong. dù sao em cũng chọn ôm lấy tôi  và tôi cũng ôm trọn lấy em, em, một nụ cười hiền từ từ biệt tôi đi mất, một chiều đông. 06.03.2021

scent of tea

tạm biệt em, tạm biệt những cái ôm tạm biệt những cái run lặng lẽ những lần em cựa mình khe khẽ những lần em rúc mình trong vòng tay anh những lần chiếc lá tựa còn xanh ta đã bên nhau những đêm yên bình những bình minh  những thoáng lặng thinh, tờ mờ của cuộc tình chớm nở  mở ra khi ánh trăng mở mắt hắt hiu vắt qua khung cửa trên đầu. anh hi sinh chuyện mình vì một lý tưởng anh tin mù quáng trong thoáng trở mình của thời gian trong thoáng mở mắt em đi mất không có hạnh phúc cho anh không có cho em và anh không còn những đêm êm đềm em đợi anh trên chiếc đệm êm ấm khỏe chứ? anh luôn hỏi mà không nhớ câu trả lời những phản hồi nhất thời, thoáng môi em anh nghĩ anh nhớ, anh cất gọn trong hộp của những kỉ niệm anh chôn. 05.03.2021

insta

nor in the wood just wandering, or in the mood should wondering. the flow inside starts stumbling, thoughts in my mind stops gambling. my spleenful ego walk on a string, i hope she call to hear her sings. 03.03.2020

a decent experience

today is a decent one year i officially became a bartender. so i decided to treated myself a not so decent meal. i have chosen a takeaway fine dining lunch set from an intriguring dining restaurant(?) in Hanoi.  and this is what i got. a 10 for the packaging, so uniform and green (substainable for the enviroment), they did it with cares.  and a note attached with it (which i dont know what to say about the content, so funny, try it yourself).  about the food, it's really funny when eating at this dining. the chips were outstanding, crispy and flavorful. i have eaten chips for my whole life, homemade to restautants. but this time, they made me felt happy and my friends there happy when eat the chips. i must emphasize the word flavorful, because every bites is imprinted with their seasoning, i dont know what they have done, maybe deep seasoning, a day time seasoning or sous vide (i dont know much about kitchen techniques), but the salty and the spices went deep in the chips...

chân thật.

tôi có một trí nhớ rất tệ, tệ đến mức tôi cũng không hiểu tại sao. cho đến khi tôi nhận ra tôi hời hợt, tôi hời hợt đến phát sợ. tôi kiêu ngạo và có một cái tôi lớn, đến khi tôi chấp nhận nó. độ thương cảm của tôi gần như bằng không. tôi càng cố thương một ai đó, tôi càng giả tạo, tôi càng nghĩ về những thứ sẽ có lợi cho tôi. tôi không biết cách yêu em, vì tôi không yêu tôi. tôi không biết cách trân trọng em, dù tôi viết lại thật nhiều thứ về em, tôi không biết cách yêu, tôi không chấp nhận được điều không hoàn hảo, nên tôi không chấp nhận được tôi. tôi không thể thấu hiểu cho sự vô thường, bất hoàn hảo của bố mẹ tôi. tôi là một sản phẩm của sự định giá bằng cơ chế khen - chê, đúng - sai.  tôi là một sinh vật "self-centred", và tôi đối xử thật tệ với mọi người. tôi muốn ôm lấy em mà không biết cách, tôi muốn nắm tay em mà không biết phải làm sao, khi nào tôi được ích kỉ, khi nào không? tôi sống với sự hời hợt trong sự bao bọc của gia đình. tôi có những điều tôi muốn dù không ...