Posts

Showing posts from November, 2020

bài thơ về em, số 2

bốn giờ mười sáu phút sáng, anh khẽ liếc nhìn chiếc đồng hồ nơi cổ tay, thở dài, “thôi cũng đáng” anh thích sự chùng của ánh sáng này, thấm sương và mướt những tia sáng le lói bám trên cánh tay và gò má anh. con đường về ngõ hôm nay, có những thứ chưa bao giờ anh thấy, chợt hay, những điều nhỏ bé nhỡ nhàng chú hàng phở vươn người treo biển mở hàng những cư dân sải chân đạp chiếc xe mơ màng một gã mèo nhìn anh, mắt hấp háy đôi mắt lười nhác tựa như kiếm tìm ánh điện treo hờ bên đường nhấp nháy, không khí đẫm màu chênh vênh. chú chim nào đó cất tiếng hót, hết sức bình sinh cho cái gì chứ? chắc lúc bình minh. |16.09.2020

bài thơ về em, số 1

nàng buộc tóc, khẽ khàng, buộc cả ánh mắt tôi, buộc tội tôi, bẽ bàng, buộc khiến tôi đắm say. nhẹ nhàng nơi làn tóc, xanh thẳm ánh đại dương, buông lơi chạm làn sóng, thả trôi tôi vô tình. |10.09.2020

Viết note những điều dang dở.

Tầm trưa, bụng tôi réo, tay tôi run. Như thường lệ, tôi gấp cuốn sách đang đọc dở, thêm nước sôi vào bình phin còn dang dở. Nước sôi dội lên trên bề mặt cà phê, phả lại hơi nóng lên mặt tôi, từng đợt, từng đợt, thở. Ngửi mùi cà phê càng làm bụng tôi reo vang. Kiểm tra lại các đầu việc xong, tôi đưa tay với cái ví ở góc hộp nhân viên, nơi nó nên nằm đó. Linh nhìn tôi, tôi xin phép đi ăn, tôi cởi chiếc tạp dề, treo gọn lên cái mắc trong cùng. Không mặc tạp dề trong quán, tôi mất đi cái áo khoác thân quen. Không mặc chiếc tạp dề, tôi không còn là nhân viên quán, nhưng khách vẫn có thể hỏi, vẫn có thể nhìn thẳng vào con người nhân viên kia. Trần trụi, run rẩy và yếu ớt. Tôi nhanh chóng mở cửa và bước ra ngoài. Trưa hay tối, cảm xúc đều như vậy, nghi thức vẫn như vậy. Tôi hoàn thành xong nghi thức đó, tôi mới thấy an tâm. Bước chân ra đường, không còn chiếc tạp dề, tôi không còn là Blackbird, tôi là tôi. Lưng tôi hơi gù xuống, mắt tôi cúi gằm, con đường quen vẫn dẫn lối. Tôi bước đi lạc nhị...

vẫn nắng, vẫn gió, thứ có chăng khác, là cầu vồng

bất giác sờ tay lên mặt, tóc đã dài, râu đã nhiều (hơn), cơn gió nhẹ thổi qua hàng mái lưa thưa vài sợi, mắt tôi trĩu nặng, sụp xuống, một buổi chiều đầy nắng nhẹ tại Hải Phòng, trời vẫn như thế, bừng nắng sau mỗi cơn mưa rào bất chợt của mùa hè, nắng ở đây thật khác, thật lạ với nắng Hà Nội, hoặc phải chăng nó cũng chỉ là cảm nhận của một thằng nhóc hời hợt, lần đầu tự đến với thành phố đất cảng này, một buổi chiều thiu thiu gió thổi, tôi dựa lưng vào tấm ván, ngồi lặng lẽ nhìn bọn trẻ con lắp tên lửa, đóng phim, gì gì nữa tôi cũng không quan tâm lắm, ồn ã thật, hàng cây trên cành rung rinh trong gió, hàng cây trên áo tôi cũng rung rinh vì vậy, nhẹ nhàng nhẹ nhàng buổi chiều qua đi, chiếc điện thoại rung lên trong túi: "sao vậy chị?" “Nếu em đang không phải trông bọn trẻ hay bận gì, thì nhìn lên trời nhé, có cầu vồng đấy” đúng chị ạ, có cầu vồng, cầu vồng đẹp thật ./. |09.06.2017

nắng, hiên nhà và một con mèo

một buổi sáng chan hoà trong nắng, ngồi dài trên chiếc ghế nệm xoay đã cũ sờn (những vết nứt làm tôi nghĩ đến tên những ban nhạc death metal), nóng nực, chả biết từ bao giờ, cứ ở nhà một mình, quạt và đèn trong phòng sẽ được tắt, một playlist sẽ được chọn, và tôi biết, một buổi sáng sẽ được phí hoài như thế nào, chiếc quạt yên vị trên giường ngắm nhìn tôi đầy thách thức, chiếc đèn bàn lim dim nằm yên trên giá thiu thiu ngủ, tiếng đồng hồ tíc tắc, tiếng chiếc máy sủi bể cá ọc ọc, tiếng lá cây khẽ cựa mình trong gió nhè nhẹ, tiếng người qua lại nơi con nhỏ ngõ ngã ba mọi đường cùng giao, tất cả tắm mình trong cái nắng mùa hè, những tia nắng len qua cửa sổ, hằn từng vệt nắng lên căn phòng mới, in mình lên chiếc gương con con góc bàn, nhẹ nhàng nhẹ nhàng khiến tôi chợt chớp mắt, “ê, làm thế nào để tắm nắng được như mèo mà không bị đen và nóng?” tôi đã từng hỏi cô ấy như vậy, khi ngoài hiên kia, con mèo gã-làm-công-ăn-lương-Nhật-Bản-điển-hình-sẽ-bị-vợ-phản-bội đang cuộn tròn yên vị thích th...