bài thơ về em, số 2
bốn giờ mười sáu phút sáng, anh khẽ liếc nhìn chiếc đồng hồ nơi cổ tay, thở dài, “thôi cũng đáng” anh thích sự chùng của ánh sáng này, thấm sương và mướt những tia sáng le lói bám trên cánh tay và gò má anh. con đường về ngõ hôm nay, có những thứ chưa bao giờ anh thấy, chợt hay, những điều nhỏ bé nhỡ nhàng chú hàng phở vươn người treo biển mở hàng những cư dân sải chân đạp chiếc xe mơ màng một gã mèo nhìn anh, mắt hấp háy đôi mắt lười nhác tựa như kiếm tìm ánh điện treo hờ bên đường nhấp nháy, không khí đẫm màu chênh vênh. chú chim nào đó cất tiếng hót, hết sức bình sinh cho cái gì chứ? chắc lúc bình minh. |16.09.2020