trắng.
ta mở mắt, sáu giờ ba bảy phút sáng, khi tia sáng còn vương đôi mi nàng, thứ ánh sáng trong trẻo và buồn đến lạ, nàng nheo mắt, ngái ngủ, "anh hâm à?". những giọt sáng thả mình nơi tủ sách, khi ông mặt trời còn chưa buồn chuyển vàng, cánh bướm đêm thu mình còn e ấp đã thấy em nằm che lấp nỗi bất an. ấp ủ gì những giấc mộng em ơi, chẳng phải ta vẫn mơ mộng đó sao? mộng tưởng về những tháng năm xưa cũ mộng tưởng về những tháng ngày tiếp sau. ta ôm em cuộn tròn trong giấc mộng những sóng rung, lưng em, cô mèo con, nhắm lại rồi, đôi mắt hoài ngóng trông, đôi môi này, còn vương lại vết son. 16.01.2021