scent of tea

tạm biệt em,

tạm biệt những cái ôm

tạm biệt những cái run lặng lẽ

những lần em cựa mình khe khẽ

những lần em rúc mình trong vòng tay anh

những lần chiếc lá tựa còn xanh

ta đã bên nhau những đêm yên bình

những bình minh 

những thoáng lặng thinh, tờ mờ

của cuộc tình chớm nở 

mở ra khi ánh trăng mở mắt

hắt hiu vắt qua khung cửa trên đầu.


anh hi sinh chuyện mình

vì một lý tưởng anh tin

mù quáng

trong thoáng trở mình của thời gian

trong thoáng mở mắt em đi mất

không có hạnh phúc cho anh

không có cho em và anh

không còn những đêm êm đềm

em đợi anh trên chiếc đệm êm ấm

khỏe chứ? anh luôn hỏi mà không nhớ câu trả lời

những phản hồi nhất thời, thoáng môi em

anh nghĩ anh nhớ, anh cất gọn trong hộp

của những kỉ niệm anh chôn.


05.03.2021

Comments

Popular posts from this blog

cho một mùa giáng sinh

Nhặt nhạnh

năm giờ chiều, cóp nhặt.