Tôi luôn phủ nhận bầu không khí lễ tết, từ bao giờ tôi chẳng nhớ, chỉ nhớ là, mỗi khi đến tết, đến giáng sinh, đến bất kì dịp nghỉ nào, tôi cũng nhăn nhó, nhăn nhó vì tôi ghét nó, ghét cái dịp đông đúc ồn ào, ghét cái dịp mọi người dành thời gian cho nhau. Thì đi làm mà, tôi vẫn nghĩ vậy, đây là dịp với ngành dịch vụ, là một dịp để đi làm cày thuê, giờ đi chơi là giờ đi làm của mình. Tôi hay mỉa-mai-một-cách-không-cần-thiết với nhiều thứ, thói quen mà, chưa kịp nghĩ gì tốt, tôi cứ mỉa mai đã, thế đã hơn. Mỉa mai là cơ chế phòng vệ của tôi, hay nói cách khác, tôi hài hước và gu hài hước của tôi, để giúp tôi không phải nghĩ tốt, hay thú nhận rằng tôi thích một cái gì đó. Thích một cái gì phổ thông, nghe mà phát ớn, tôi phải thích một cái gì đó thật không giống bao người. La...
Comments
Post a Comment