vẫn nắng, vẫn gió, thứ có chăng khác, là cầu vồng

bất giác sờ tay lên mặt, tóc đã dài, râu đã nhiều (hơn),
cơn gió nhẹ thổi qua hàng mái lưa thưa vài sợi, mắt tôi trĩu nặng, sụp xuống,
một buổi chiều đầy nắng nhẹ tại Hải Phòng, trời vẫn như thế, bừng nắng sau mỗi cơn mưa rào bất chợt của mùa hè,
nắng ở đây thật khác, thật lạ với nắng Hà Nội, hoặc phải chăng nó cũng chỉ là cảm nhận của một thằng nhóc hời hợt, lần đầu tự đến với thành phố đất cảng này,
một buổi chiều thiu thiu gió thổi, tôi dựa lưng vào tấm ván, ngồi lặng lẽ nhìn bọn trẻ con lắp tên lửa, đóng phim, gì gì nữa tôi cũng không quan tâm lắm, ồn ã thật,
hàng cây trên cành rung rinh trong gió, hàng cây trên áo tôi cũng rung rinh vì vậy, nhẹ nhàng nhẹ nhàng buổi chiều qua đi,
chiếc điện thoại rung lên trong túi: "sao vậy chị?"
“Nếu em đang không phải trông bọn trẻ hay bận gì, thì nhìn lên trời nhé, có cầu vồng đấy”

đúng chị ạ, có cầu vồng, cầu vồng đẹp thật ./.

|09.06.2017

Comments