cho một mùa giáng sinh

Tôi luôn phủ nhận bầu không khí lễ tết, từ bao giờ tôi chẳng nhớ, chỉ nhớ là, mỗi khi đến tết, đến giáng sinh, đến bất kì dịp nghỉ nào, tôi cũng nhăn nhó, nhăn nhó vì tôi ghét nó, ghét cái dịp đông đúc ồn ào, ghét cái dịp mọi người dành thời gian cho nhau. Thì đi làm mà, tôi vẫn nghĩ vậy, đây là dịp với ngành dịch vụ, là một dịp để đi làm cày thuê, giờ đi chơi là giờ đi làm của mình.


Tôi hay mỉa-mai-một-cách-không-cần-thiết với nhiều thứ, thói quen mà, chưa kịp nghĩ gì tốt, tôi cứ mỉa mai đã, thế đã hơn. Mỉa mai là cơ chế phòng vệ của tôi, hay nói cách khác, tôi hài hước và gu hài hước của tôi, để giúp tôi không phải nghĩ tốt, hay thú nhận rằng tôi thích một cái gì đó. Thích một cái gì phổ thông, nghe mà phát ớn, tôi phải thích một cái gì đó thật không giống bao người. 


Lâu rồi tôi không ở một mình, tôi hay dành thời gian bên một ai đó, vậy nên thú thực, tôi khá cô đơn. Cái cảm giác này còn rõ hơn khi khoác trên tôi là một chiếc áo bầu không khí chăng dây đèn và kim tuyến mùa giáng sinh, giáng sinh là màu của Bing Crosby và Michael Bubble, màu của những giọng nam ấm áp, cho tôi cảm giác được ôm lấy. 


Tôi thích màu ấm áp, tôi thích dành thời gian bên người thân và gia đình, tôi nhớ đêm lạnh ấm áp ở Tranquil và Blackbird, tôi nhớ những tối rượu vang giờ đã lặng im trong ký ức (câu này mượn ý dũng). Tôi thích sự ngọt đằm của những tối cuộn mình xem Tokyo Godfathers, tôi thích mùi quế cháy thoang thoảng nơi cánh mũi, tôi thích mùi gỗ cháy, mùi cam chanh hơi lành lạnh, tôi thích cảm giác má tôi nóng lên, hơi nhức khô nẻ bởi cái buốt giá mùa đông, mùi ướt lạnh của bầu không khí được xua đi bởi hương cacao nóng ấm tôi muốn dành cho em và tôi. Tôi thích cảm giác được nghĩ về em, dù chỉ một thoáng, cũng đủ làm tôi cười như một gã ngốc.


Tôi thích giáng sinh như cái cách mẹ tôi luôn trang trí ngôi nhà trước một tháng, từ một ngôi nhà thành mái ấm, tôi thích cái cách khi tôi về nhà, chiếc đèn giáng sinh đã được treo lên, cây thông đã nằm ở góc giữa nhà đó, dưới chân cầu thang với một (giờ là ba) cậu mèo phá hoại mọi thứ, tôi thích nhìn mẹ tôi, bố tôi và anh tôi mặc áo len, những màu ngốc nghếch, những câu chuyện mỉa mai không cần thiết giữa hai anh em, những lần hỏi đi hỏi lại về chiếc vespa đi có thích chứ của bố, những câu hỏi chả có ý nghĩa gì của mẹ, những nụ cười của mẹ mà chỉ cần thấy là tôi chợt nhận ra những cái cáu bẳn tôi học của bố, sẽ chẳng còn cần thiết. 


Mùa giáng sinh an lành nhé mọi người, chỉ cần mọi người vui thôi, là tôi cũng thấy vui rồi.

Comments

Popular posts from this blog

Nhặt nhạnh

năm giờ chiều, cóp nhặt.