tết năm nay tới sớm.

Hồi còn bé, tôi chỉ nhớ duy nhất một lần tôi xem pháo hoa, kẹt giữa một con phố với những hàng người cao tắp, nhà và cây còn cao hơn vậy, pháo hoa vẫn 15 phút, mà tôi đắm chìm như chỉ 15 giây. Lấp lánh, nhẹ nhàng vỡ vụn thành từng mảnh nơi cao xa, tôi chẳng thể chạm tới.

Vài năm gần đây, tôi hầu như không xem pháo hoa, chỉ đến Lăng để nghe tiếng pháo rồi đi chùa, chứ không thể nhìn thấy hoa. Những cảm xúc dành cho màn pháo hoa cứ mờ dần, tan vào khoảng không.

Năm nay như một sự thay đổi, tôi xem tại Hồ Ngọc Khánh, pháo hoa được bắn lên tại một điểm cách tôi khoảng vài bước đi bộ. Hoa nở rực rỡ trên đầu tôi, những tia sáng loé lên, chớp nhoáng những tiếng trổ bông. Tôi đã cao hơn và hoa cũng xích lại, nhưng tay tôi nào đâu chạm được đến, sự bất lực vỡ oà cùng màn pháo sáng, mập mờ xoay tròn trong 15 phút dài đằng đẵng.

05.02.2019

Comments