trân trọng.
đau đầu, nhức cổ và run rẩy, những ngày lạnh này, tôi muốn kiện cái thời tiết hà nội mà bao kẻ mến thương; và tối nay cũng không phải ngoại lệ. sau khi tôi bước vào trong nhà hàng với sự run rẩy và lạnh giá trong sự yêu thương tréo nghe của tiết trời hà nội, tôi được dẫn vào bàn, một chiếc bàn ở góc và khá thấp, (tôi đã nghĩ tôi sẽ dùng bữa tối của mình đó cơ đấy, thật là ngốc nghếch). bạn nhân viên nữ nhẹ nhàng và chu đáo ngỏ ý muốn cất áo khoác và khăn của tôi vào tủ của nhà hàng, tôi gật đầu và cảm thấy thật hài lòng. một số cuộc trò chuyện nho nhỏ, tôi bước vào hành trình trải nghiệm của mình.
sau khi gọi cho mình một ly vang sủi (lời khuyên là nếu như không có trong menu của nhà hàng thì tốt nhất không nên gọi), tôi được giới thiệu lên dùng bữa tại không gian chính của nhà hàng. thật hà nội, cái cách bầu không gian nguy nga đó náu mình sau cánh cửa và chiếc mặt tiền khiêm nhường, tôi thích cái mùi và cái cách bầu không khí ấm cùng đó chào đón một gã vừa đói vừa lạnh như tôi bước vào. bàn tôi là chiếc bàn được xếp gần khu vực làm việc của đội ngũ làm việc, có lẽ vì vậy tôi cảm thấy thật ấm cúng, năng lượng tập trung và chu đáo của mọi người sưởi ấm tôi, nhưng thật tiếc, tôi vẫn không ngừng run vì lạnh và đói.
một số đôi mắt nhận ra tôi và chào đón tôi bằng nguồn năng lượng hiền từ, tôi chào lại họ và bắt đầu với món nước bí ẩn họ đặt trước mặt tôi. một người tiếp cận tôi và nhắc cho tôi về một trải nghiệm tôi vẫn thật lấn cấn trong quá khứ, tôi cười và nói "em đang trải nghiệm sự "depressed" của anh hôm đó, nó thật..." nhưng có lẽ anh ấy không nghe thấy. tôi buồn thực sự, buồn vì cơ thể không nghe lời tôi, những sóng rung từng hồi, tay tôi nắm chặt lấy nhau, những tưởng sẽ hết cái lạnh và cơn đói kì quái. tôi thấy cô đơn khi được xếp vào chiếc bàn vốn dành cho bốn người, mặc dù đã nhắn là tôi chỉ đi một người (thực ra điều kiện nhà hàng cũng không có bàn nhỏ hơn). chiếc tờ nhắn của nhà hàng thì đặt quá xa và chéo góc tôi, thành ra tôi phải mất gần 3 phút để đọc thông điệp họ muốn truyền đạt. chiếc đèn dầu bàn tôi thì sợi tim thật kì cục, khiến các bạn nhân viên phải vất vả đôi lần.
quay trở lại bữa ăn sau vài giây để ý xung quanh, trước mặt tôi là ba món khai vị nhỏ nhắn, dễ thương. thật nhẹ nhàng và tinh tế, những món ăn khai vị lướt qua tôi với sự duyên dáng đến lạ kì, chúng thanh tao tạo ra những pháo hoa hương vị trong miệng tôi, đưa tôi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. "tamarind" thực sự đã chinh phục tôi, cái khoảnh khắc tôi ngửi hương thơm quen thuộc đó, tôi nhớ cái cách bà tôi làm me cho tôi ăn, tôi không kiềm chế được và nói với bạn nhân viên rằng tôi thích cái cách nó gợi nhớ tôi về bữa ăn bà làm là như nào. đã quá lâu rồi, quá lâu rồi.
món thứ hai chinh phục trái tim tôi là khu vườn đầy rau, đánh lừa tôi và sự ngây thơ của tôi. tôi lại quên tên lát hạt đầu tiên tôi cắn, hình như là hạt dẻ (tôi nhầm là khoai lang vì hạt đó các bạn xử lý thật béo ngậy, ngọt ngào). và rau mầm đá, tôi có cảm giác các bạn đã muối nó lên vậy, trong một giây tôi yêu nó đến vậy. miếng cắn giòn tan, một hai khoảng lặng trong hương vị như bị ai khóa lại, ngay sau đó là vị đắng bao trùm trong khoang miệng tôi, khiến tôi thích thú vô cùng. đậu phụ lên men và sốt cũng rất ấn tượng, nhưng thật tiếc, rau mầm đá và hạt dẻ (?) đã cướp mất trái tim tôi.
người tôi ấm lên đôi chút, ở đây tôi phải thú thực rằng tôi không nhớ sự kiện này xảy ra lúc nào trong cả trải nghiệm, nhưng nó thực sự quá tệ, đó là món "seaweed". tôi cũng không nhớ là do lúc đó tôi đói run rẩy nên không nghe rõ hay bạn nhân viên chưa nhắc, nhưng tôi đã ăn món seaweed đó sai cách. tôi thường để phần ngon cuối cùng, nên những ngón tay tôi dạo chơi trên những viên nhựa đào ngộ nghĩnh, tôi đưa vào miệng và cảm nhận. nhạt thếch và vô vị, sự cứng cáp đến vô lí của thực phẩm khiến tôi bối rối, tôi ngậm thêm một lúc với hi vọng viên nhựa đào sẽ mềm ra, nhưng không, hàm răng đáng thương của tôi đã phải nhai cả viên nhựa đào đó. thú thực, hương vị nhựa đào cũng thú vị phết, nhẹ nhàng, khá phức tạp nhưng hơi phảng phất, tôi sẽ phân tích được tốt hơn nếu như lúc đó tôi được bạn nhân viên nhắc là món này không phải để ăn. thật đáng xấu hổ mà tôi ơi. tôi cảm thấy thật tệ vì đã ăn phải nó, dù tôi biết đó không phải là lỗi của tôi. sau một khoảng thời gian làm sạch lại khoang miệng trong nhà vệ sinh, tôi quay lại bàn ăn và ăn nốt món "seaweed" như cái cách lẽ ra nó nên được ăn.
nhận ra sự từ tốn và nhẹ nhàng của fine-dining không giúp tôi ấm lên, vì thế mà trải nghiệm của tôi khá bị ảnh hưởng, tôi ngỏ ý xin một phương pháp giúp tôi ấm người hơn (tôi thầm nghĩ đến một cốc nước ấm hay một chiếc khăn ấm), nhưng hình như vì sự bận rộn đã cuốn người bạn của tôi đi mất nên tôi không nhận lại được gì.
món thứ ba tôi thấy thật ấn tượng là món bạch-tuộc-đủ-kiểu-chơi, không biết liệu có phải chủ ý của đầu bếp hay không, nhưng các miếng bạch tuộc của tôi vị không đều, miếng thì chua, miếng thì cay, cà chua thái lên thì không có tỉ lệ cụ thể với miếng bạch tuộc, hay một miếng bạch tuộc thì không có sốt. kết hợp thêm đồ uống đi kèm, mỗi miếng thực sự là một cuộc chơi về vị giác, miếng thì chua đến bùng nổ khiến tôi trầm trồ, miếng thì cay xè và khan khan, miếng thì lại cân bằng cả hai vị, miếng thì được nước cà chua mát lạnh khóa vị giác trước nên vị êm ru. thật là thú vị.
các bạn nhân viên thật là tuyệt, mọi người tương tác với tôi một cách thật nhẹ nhàng và ân cần, có những câu hỏi cá nhân, những cách tiếp cận thân mật, sự tinh tế thật đáng trân trọng. lúc này, chiếc bàn rộng lại làm tôi thấy nhớ gia đình. gia đình tôi hiện tại còn đúng bốn người, sẽ ngồi thật vừa vặn trên chiếc bàn ăn này. và tôi lại nhớ bà, cái cách bà nấu ăn cho tôi, cách làm của bà chẳng giống ai, chẳng một ai khác có thể nấu cơm của bà, một bữa ăn, cách gia đình thể hiện tình yêu với nhau.
món thứ tư tôi cảm thấy thật thích và có lẽ là đỉnh của cuộc trải nghiệm hôm nay là cháo nấm. tôi không biết phải nói như nào nữa, thực sự tôi thấy yêu đất mẹ, tôi đi bộ chân trần trên nền đất và được cảm nhận những gì tinh túy nhất, những cây nấm mọng nước và thơm nức, vị than đắng trên nấm hương thực sự là một điểm nhấn dai dẳng đến khó chịu, những viên cháo giòn(?) làm miệng tôi nghiện và làm hư tôi thực sự. tôi ăn trong sự biết ơn của thiên nhiên đã ban cho tôi những viên ngọc trời thật trân quý (tất nhiên là phải qua tay các bạn đầu bếp). phải nói thêm, thức trà ấm cũng khá ổn, tuy hơi chưa tới bến, vẫn bơi giữa ngọt mặn và chát, nhưng tôi thích cái cách kết hợp này, làm tôi nhớ đến món "ochazuke" cơm trà nhật bản, thật nhẹ nhàng và thanh tao.
sau khi trải nghiệm nửa phần tráng miệng, tôi được giới thiệu đi tham quan khu bếp mở và ăn món bò bía sô cô la trắng thú vị (dù cả đời tôi mới ăn bò bía ba lần, tính cả lần này). cảm ơn các bạn bếp đã cho tôi có cơ hội nhìn các bạn làm việc chuyên nghiệp một cách thật gần gũi và cởi mở. và,
đây rồi, sự tuột dốc không phanh của cảm xúc tối nay, tôi được đưa xuống gian chờ ban đầu, dự báo một sự kết thúc tại điểm bắt đầu. tôi thực sự thấy buồn, buồn đau đớn và cô độc. ngay khi tôi bắt đầu ấm người và làm quen được không gian trên tầng, tôi được đưa xuống nơi tôi ngồi một mình nơi sảnh.
nói như nào nhỉ, thật ác độc. tôi ngồi ở nhà hàng, và thực sự nhà hàng đã đưa tôi cảm giác của một bữa cơm gia đình, tôi được nhớ về bà và cái cách bà làm những món ăn. những món ăn ở đây rất thú vị vì đa số được làm từ nguyên liệu địa phương kết hợp với sự tinh tế trong phương pháp sử dụng gia vị, lên men... đưa tôi những cảm xúc lẫn lộn thật sự đáng trải nghiệm. món nào cũng làm tôi thấy lạ mà quen, quen mà lạ. vậy mà, tôi lại kết thúc trong sự đơn độc.
với tôi, bữa ăn gia đình là lý do tôi dành thời gian cho gia đình, dù chuyện vui hay buồn, hạnh phúc hay cãi vã bên bàn ăn thì đồ ăn vẫn luôn thật hào phóng và ấm áp, bữa ăn vẫn luôn ngon vì được vun đắp bởi bố mẹ hay bà tôi. bữa ăn là nơi bắt đầu câu chuyện, cũng là nơi tôi thể hiện sự biết ơn của tôi với mọi người, là cái cách bà hay bố mẹ tôi nói rằng "ta yêu con". thế nên tôi thực sự rất buồn khi phải ăn những món tráng miệng đó một mình, trong bầu không gian làm tôi liên tưởng đến sảnh khách sạn, nơi tôi ăn vặt những chiếc kẹo mời trên bàn và sau đó check-out, làm tôi liên tưởng đến sự cô đơn tôi không muốn nghĩ đến. những cảm xúc rất cá nhân và ích kỉ, nhưng rõ ràng phải cảm ơn mọi người tại nhà hàng đã đưa tôi đi trên chuyến tàu lượn cảm xúc, tôi biết ơn vì mọi thứ, kể cả sự tàn nhẫn cuối cùng, để tôi có một nỗi buồn thật đáng suy ngẫm, để tôi không muốn làm một ai phải cô đơn, trong sự quan tâm của tôi.
tôi chỉ buồn, thực sự rất buồn mà thôi, nhưng tôi thực sự trân trọng nỗi buồn này. cảm ơn và hẹn gặp lại.
Comments
Post a Comment