[một gã trong bar] chuyện góc nhìn.
cuộc đời dạy tôi nhiều, kể cả dạy hư.
sau một thời gian làm trong ngành, tôi học được nhiều thứ, làm nhiều thứ, và tôi dần kiếm được công nhận cá nhân, sự nhìn nhận như một nhân vật trong bar. một đàn anh - một nhân viên barista quen thuộc, một nhân vật đáng tin cậy, một nhân vật không được phép làm sai (góc nhìn từ nhiều phía). mỗi đồ uống tôi làm, tôi đều cố gắng "đánh thức" nó, tôi yêu và tự tin vào đồ uống đó. tôi làm với một tâm thế tin rằng đồ uống đó là "đủ theo tiêu chuẩn", đồ uống đó có thể hài lòng khách hàng, và thường là vậy, khách hàng thường thích thú đồ uống tôi pha, hoặc nếu không thích cũng là vì sở thích cá nhân không hợp, chúng tôi trò chuyện vui vẻ và hôm sau tôi cố gắng làm một đồ uống hợp với vị khách đó hơn.
cho đến một ngày, tôi làm sai một đồ uống quen thuộc cho một vị khách "dễ tính". đó là một thử thách thực sự, đơn đồ liên tiếp đến, đàn em nhìn vào đồ uống của tôi chờ mang ra phục vụ cho khách, khách hàng đợi những ly cà phê của tôi "đánh thức" một ngày mới của họ.
"tại sao mình lại làm sai ly này?", "khách có nhận ra không?", "chỉ là không may thôi, lần sau để ý hơn.", não tôi xử lý liên tục thông tin, nó đang thỏa hiệp bản thân, nó đang cho tôi một ngách để thoát tội, một cách để làm hài lòng cái xấu đang manh nha xuất hiện.
- Này, hãy nhớ về ngày đầu tiên cậu được làm barista, đầy bỡ ngỡ và bối rối, một cậu bé chân thành và chân thật. cậu sẽ làm gì?
tôi đặt ly đồ uống hỏng vào bồn rửa, xin lỗi khách hàng vì khiến họ đợi đồ lâu, cảm ơn họ vì sự kiên nhẫn, báo nhân viên bàn đẩy đơn khác đi trước, "anh sẽ làm lại cốc khác và gửi sau".
21.03.2020
Comments
Post a Comment