[một gã trong bar] chuyện thứ ba, niềm tin.

phần thứ nhất, tin vào khả năng của người khác.

chuyến đi Sài Gòn vừa rồi của tôi gợi nhớ nhiều điều về những ngày tôi mới đầu bước vào ngành dịch vụ. sau ba năm làm thêm cho quán cà phê gia đình, tôi bước vào một chuỗi thương hiệu ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, một bước nhảy lớn với tôi.

2015, tôi được nhận vào làm, trainee 3 buổi liên tiếp. chị trainer giới thiệu một chút về bản thân, hỏi tôi vài câu, rồi phát cho tôi đồng phục và tạp dề. mặc oách phết, tôi đã nghĩ vậy. tôi bắt đầu với một tối thứ 7 đông khách, chỉ với ba nguyên tắc và bảy - tám quy định, tôi chật vật trong năm tiếng làm liên tiếp. chị để tôi tự làm nhiều, và chỉ ra tay khi tôi cầu cứu (tất nhiên là tôi không cầu cứu rồi). Sai nhiều, được sửa nhiều (riêng ngày đầu tiên, tôi đưa đồ nhầm cho hai khách, bỏ quên một khách 15', quên mở cửa cho hai khách khác), chân tay rã rời, tôi cảm thấy mình đuổi thật sự, tôi cảm thấy bản thân còn thua kém quá nhiều. 

hết ba tối thử việc, tôi được nghỉ một hai hôm trước khi có thông báo tiếp theo. tôi nghĩ lại rất kĩ những ngày training, chị trainer không bao giờ bảo tôi kém hay làm hộ tôi gì, chị chỉ quan sát và góp ý lúc cuối giờ, tuyệt nhiên, không bao giờ chị làm tôi cảm thấy tôi kém cỏi hay tự ti về bản thân. tối thứ năm, tôi nhận được lịch làm ba ngày cuối tuần và tuần sau, kèm theo lời xác nhận tôi được làm nhân viên chính thức. 

sau đó, tôi được cân nhắc làm bar lạnh sau hai tuần làm việc, tôi và chị có nhiều thời gian tương tác với nhau hơn. một tối dọn muộn, tôi hỏi chị, "tại sao chị không ra tay giúp em cho nhanh, hay khắt khe với em hơn, hay chê em thậm tệ để em tiến bộ hơn?"; chị chỉ cười và bảo "người khắt khe nhất với em chính là bản thân em, chị không cần phải khắt khe với em, chị chỉ cần thấy em có tiềm năng, chị sẽ tin em và để em làm. em không phải một con robot mà cần phải lập trình hay rập khuôn, em là một con người có khả năng và ngọn lửa, hãy tin vào bản thân", chị nhìn tôi rồi nói tiếp, "chị là người nắm giữ văn hóa của công ty, chị chỉ có nhiệm vụ hướng dẫn em đón nhận và kế thừa cái văn hóa đó thôi. cứ mãi rập khuôn, một nền văn hóa sẽ chết. khi em hiểu được điều đó, em sẽ biết cách tin vào nhân viên của mình". 

đến giờ, tôi vẫn tin vậy.

08.12.2019.

Comments

Popular posts from this blog

cho một mùa giáng sinh

Nhặt nhạnh

năm giờ chiều, cóp nhặt.