[một gã trong bar] chuyện thứ hai.

Với một barista, hoặc ít nhất với tôi, việc đi làm ngày thứ 7 hoặc chủ nhật phấn khích vô cùng, cái cảm giác được gặp gỡ khách hàng, được trò chuyện, được làm việc, mọi thứ chạy nhuần nhuyễn như những chiếc bánh răng trong một bộ máy, và trong đó "team-work" là chất bôi trơn, giúp các bánh răng đẩy nhau lăn tròn. Chúng tôi không thể thiếu nhau, chúng tôi tin tưởng, tự hào vì nhau mà làm việc. Cứ làm thôi, ai làm tốt phần người đó, cứ thế mà tiến. Xong ca, đứa nào cũng mệt, nhưng vui, và nụ cười cứ nở, cái cảm giác tôi-đã-làm-tốt-công-việc-của-tôi là một trong những chất gây nghiện khiến tôi luôn muốn trở nên tốt hơn.

Cái cách tôi tận hưởng cuối tuần như việc tôi nướng thịt vậy, phải quan sát, phải lật thịt đúng lúc, lật nhiều quá thì thịt dễ khô, lật ít quá thì thịt lại dễ cháy; lửa cứ đốt rát cả da, tinh thần căng thẳng nhưng mà sướng, cái sướng của việc cắn được miếng thịt mọng nước sẽ xóa nhòa mọi mệt mỏi.

Và sau cuối tuần là gì? Là thứ hai. Thứ hai là một ngày bình thường, tôi tận hưởng nó như gặm một chiếc bánh mì pate lạnh ngắt không sốt, không tương. Từng miếng đến, tôi nhai đến mỏi hàm, thiếu một chút cay chút ngọt của sốt và tương, chiếc bánh khó ăn đến dễ hiểu. Việc gặm một chiếc bánh như vậy nhiều khi như một khẩu phần ăn không thể thiếu vậy, chiếc bánh thì tuần nào cũng khó ăn, nhưng việc thêm sốt thêm ớt là do mình, "spice it up". Ngồi thoải mái hơn, nhai chậm hơn, uống thêm chút nước, ngắm nhìn mấy chậu cây con con trong vườn, gặm bánh cũng thấy vui hơn. Thế nên nếu có ai hỏi tôi có ghét thứ hai không, thì tôi sẽ trả lời là không. 

Chắc tại tôi tồ, thích làm mấy thứ nhàm chán.

28.11.2019.

Comments

Popular posts from this blog

cho một mùa giáng sinh

Nhặt nhạnh

năm giờ chiều, cóp nhặt.