[một gã trong bar] chuyện thứ năm, niềm tin.

phần cuối, tin vào bản thân mình.

tôi đã từng coi bản thân mình thật bình thường, cũng làm việc như bao kẻ khác thôi, tôi chỉ làm tốt việc của tôi, còn mọi người sẽ (tự) ổn thôi. từ hồi làm ở Blackbird - một concept quầy bar mở, tôi bắt đầu thêm một tính chất vào cái nghề tôi theo đuổi - tính biểu diễn. làm đồ ngon là không đủ, làm cốc cà phê ngon mắt trong cả quá trình làm đồ, với tôi, là một tầm cao mới của việc cung cấp trải nghiệm thưởng thức đồ uống của khách hàng. và để làm được điều đó, tôi phải tin vào bản thân mình, biết mình đang làm gì. điều đó cũng là điều tôi cố gắng truyền tải cho những người xung quanh, từ khách hàng đến đồng nghiệp, đặc biệt là những đứa em ở quán.

tôi có hai đứa em tại quán, tôi thực sự không quá nhớ tại sao hai đứa lại tôn trọng tôi hay được truyền cảm hứng bởi tôi. hai đứa khác nhau vô cùng, nhưng lại là những người bạn tuyệt vời của nhau. đứa thì vô cùng thiếu tự tin, nhưng luôn cố gắng hết sức mình để trở nên tốt hơn, dù tôi luôn khắt khe và nghiêm khắc với nó (em làm tốt lắm, anh sẽ giúp em đến cùng), đứa thì luôn thừa tự tin nên việc tôi làm chỉ là giúp em nó nhìn ra chỗ để đặt tâm huyết vào (em chỉ cần tin vào bản thân mình thôi, em sẽ làm được tất cả). hai đứa thực sự giúp tôi tự tin vào bản thân mình hơn. tôi không thể dạy chúng những thứ nửa vời hay chính bản thân tôi cũng không tin vào được. làm việc dưới sự đồng hành của hai đứa em, tôi biết tôi cần trở nên tốt hơn, trở thành người anh tốt hơn.

hãy luôn tốt hơn nhé, hai đứa là những đứa em độc nhất của anh. anh cũng sẽ cố gắng để trở thành một người bạn tốt hơn. cuộc đời đập chúng ta đủ rồi, chúng ta sẽ còn khổ dài. chúng ta sẽ phải tự lo cho trải nghiệm/quãng đường trưởng thành của chúng ta.

15.01.2020.

Comments

Popular posts from this blog

cho một mùa giáng sinh

Nhặt nhạnh

năm giờ chiều, cóp nhặt.