[một gã trong bar] không đề 2.

ngày nọ nghe lời bạn, tôi ghé một quán-cà-phê-tôi-không-có-ấn-tượng-ban-đầu-tốt-lắm, và không bất ngờ lắm, tôi thích quán đó sau một, hai lần ngồi.

điều khiến tôi quay lại một chốn thực chất không vì không gian, nó là con người.

"điều khiến tôi thích uống espresso ở Blackbird, là vì đó là trải nghiệm. có thể hôm nay nó chưa tốt, nhưng nó là một phần của quá trình trải nghiệm, và tôi lại mong chờ vào một ly espresso ngày mai."

tôi những biết chẳng có gì là hoàn hảo, nhưng đằng sau những điều chưa hoàn hảo đó, là mật ngọt của sự cầu tiến.

hôm đấy tôi gọi espresso double, nhìn bạn barista làm, tôi biết vị cốc cà phê tôi uống ra sao. cà phê khá nhiều, nén bánh bị căng, cà phê lấy tỉ lệ ít, thời gian lâu. cà phê thành phẩm không khác nhận định của tôi: ổn, mặn do chiết xuất chưa hết, đắng khét do bánh bị nén chặt và thời gian chảy quá lâu. tôi nhâm nhi và tận hưởng "cốc cà phê trong đánh giá định kiến trong đầu". lúc đấy, anh chủ quán đứng dậy, làm một cốc double espresso khác cho tôi. tôi nhận với một sự ngạc nhiên kì thú, cốc cà phê chua thanh, nhẹ nhàng và ngọt hậu, vị đắng nhè nhẹ. tôi và anh chủ trò chuyện thêm một lúc, và hôm nay, tôi lại quay lại.

cốc cà phê ngon tôi có thể kiếm ở nhiều chỗ (nói vậy, chứ tôi chưa hài lòng cà phê chỗ nào, trừ nâu đá ở cà phê bấc, và nâu nóng tại lily coffee), nhưng chắc có lẽ chỉ có vài nơi tôi quay lại.

dưới ảnh là cốc cà phê tôi được mạn phép bước vào quầy bar để pha. cảm ơn anh chủ.

11.04.2020.

Comments

Popular posts from this blog

cho một mùa giáng sinh

Nhặt nhạnh

năm giờ chiều, cóp nhặt.