[một gã trong bar] không đề.

gần đây, tôi không còn đi làm ở quán nhiều, tôi bắt đầu đi học những thứ mới. cơn đại dịch này khiến tôi phải bỏ dở những thói quen cũ, nhưng nó cũng là cơ hội để tôi thử và học nhiều cái mới.

tôi đi học bartender. 

thú thực, tôi bước vào quầy bar với một tâm thế của một gã tự tin với kiến thức và cảm vị của mình. cà phê và rượu, với tôi là công cụ để truyền đạt câu trả lời tới lời nguyện thành của khách hàng. tôi nắm kiến thức mới nhanh, học nhanh (hay ít nhất là anh bartender trưởng bảo vậy). 

bộ não của tôi là thứ khó ưa, nó vững vàng và bảo thủ với những năm tháng chinh chiến cũ, nó dựng lên một bức tường khiến tôi trở nên cao ngạo. pha đồ cho khách hàng trong tâm thế mình không thể sai, tôi đã làm vậy.

"Ly này không đáng được phục vụ khách hàng" - anh bartender trưởng đã bảo vậy khi thấy tôi khuấy Boulevardier (một loại cocktail kinh điển) - "em khuấy thừa 2s và chưa đủ nhanh, anh có thể khuấy 15s được 60 lần thì em mới khuấy được 45 lần". Mỗi vòng khuấy đá tan khoảng 0,2 - 0,3 cm3, từng đó đủ làm ly Boulevardier của tôi nhạt thếch, vô vị. 

quân kháng chiến đã khởi nghĩa chống lại chế độ quân chủ của bộ não thế kỉ XVII. hồi tưởng lại những tháng ngày đầu tiên làm barista chính thức, phục vụ cho khách hàng ly cà phê đầu tiên. những tháng ngày sự kiêu hãnh chưa trỗi dậy, kĩ năng chưa được mài dũa, kinh nghiệm chưa có, tự tin cũng không. hoàn toàn lõa thể và dễ bị tổn thương.

chuyện làm sai trong nghề này là không thể tránh khỏi, làm 100 cốc thì hoàn toàn có thể sai 1 cốc, nhưng nếu coi nó là tai nạn hay không may, với tôi là phản bội lại khách hàng. một barista hay bartender không biết hay không dám làm lại ly đồ uống của mình, với tôi là một sự thất bại không thể nào cứu chữa. có trách nhiệm với mọi lỗi lầm phát sinh xung quanh, cố gắng hết mình, thì chẳng có bartender hay barista và khách hàng nào không ủng hộ và giúp đỡ cả.

bất cứ một khách quen nào không còn quay lại quán, tôi đều lục tìm trong trí nhớ xem tôi có làm họ phật lòng không, tôi có làm sai đồ không, tôi có nói gì không tốt chăng. đó là lí do tôi luôn cố gắng nhớ mọi vị khách bước vào quán, nhớ đồ uống yêu thích của họ và luôn cố gắng biến đồ uống đó trở nên cá nhân hơn với khách hàng đó.

barista hay bartender, cả hai đều là nghề tuyệt đối không được phản bội khách hàng. họ đã đặt cả mạng sống vào tay tôi, để uống những ly đồ uống mà không một chút nào phòng vệ. tôi chỉ mong sau khi họ bước ra khỏi quầy bar, hay quán cà phê, tâm trạng họ sẽ tốt hơn trước khi họ bước vào.

03.04.2020

Comments

Popular posts from this blog

cho một mùa giáng sinh

Nhặt nhạnh

năm giờ chiều, cóp nhặt.