[một gã trong bar] a, đôi giày đây rồi.

đấy là điều tôi nghĩ nhiều khi quyết định ăn mặc gì khi đi làm. 

"hãy ăn mặc trang phục bạn muốn khách hàng của bạn ăn vận." - ừ, tôi vẫn nghĩ vậy.

với barista thì đó là chiếc tạp dề, với bartender là bộ đồ tôi mặc. sơ mi trắng và quần tối màu, cà vạt cùng tôi và chiếc suspender/một chiếc vest gile, cứ thế mà làm.

trang phục ảnh hưởng nhiều đến cách tôi ứng xử, hồi trước tôi thích ăn vận hip hop lắm, nhưng ngẫm lại thấy trẻ quá nên lại thôi, từ ngày bước vào quầy bar rượu, tôi ăn mặc trầm tính và đơn giản hơn.

bộ trang phục nhắc nhở tôi rằng nên ứng xử như nào, phong thái ra sao, và quan trọng nhất, tôi là ai. cực đoan trong phong cách làm việc là cách tôi giữ cho mình (tự nhận rằng) sự chuyên nghiệp. tôi không thích cảm giác khách hàng nhìn tôi mỗi lần là một sự đổi mới, quầy bar là nơi dành cho khách hàng, nên tốt nhất tôi nên ổn định, để họ có thể thoải mái và chia sẻ và tin tưởng.

triệt tiêu sự nổi bật của ngoại hình, phục vụ những nguyên tắc tôi tự đặt ra (rót loại rượu nào trước, cầm chai ở vị trí nào, nói chuyện như nào với khách,... à, cả trang phục nữa) là cách tôi giữ cho đầu óc mình bận rộn với công việc, cũng để giúp tôi không bị cảm xúc lấn át.
làm những điều nhỏ nhặt đó mỗi ngày, là cách tôi mài dũa bản thân.
thế nên, thực sự tôi hận bản thân mình nếu để cảm xúc lấn át.

13.08.2020.

Comments

Popular posts from this blog

cho một mùa giáng sinh

Nhặt nhạnh

năm giờ chiều, cóp nhặt.